ten mien dep,kiem tra ten mien quoc te
Hướng dẫn viên cảnh báo, xe buýt có thể bị dừng lại bất cứ lúc nào nếu một trong các binh sĩ nhận ra có người đang hướng máy ảnh về phía họ, bằng cách phất những lá cờ đó.
Ngày chúng tôi rời khỏi Triều Tiên, các nhân viên hải quan không bao giờ quên nhiệm vụ kiểm tra từng chiếc máy ảnh, để đảm bảo rằng không có bất cứ hình ảnh nào chưa qua kiểm duyệt được đem lên máy bay và ra khỏi biên giới đất nước.
Trong chuyến công tác hồi năm 2009, tôi từng cầm cố đem theo chiếc iPhone qua cửa hải quan, nhưng vô ích. Các nhân viên, bằng đôi mắt đại bàng, đã nhanh chóng nhận ra nơi tôi giấu chiếc điện thoại, tịch thu nó và đặt vào một chiếc túi nhỏ màu đen. Không điện thoại, không sổ liên lạc, không âm nhạc, tôi có cảm giác như mình vừa bỏ lại thế giới hiện đại ở sân bay Sunan và quay về thời tiền sử.
Sau nhiều phương án thất bại, chung cuộc tôi và Guttenfelder cũng tìm ra giải pháp, đó là mua một chiếc điện thoại mới của Triều Tiên và sử dụng sim của Koryolink, liên doanh dịch vụ di động của Triều Tiên - Ai Cập. Công ty này đã bắt đầu cung ứng mạng 3G từ năm 2008, nhưng lại thiếu chức năng kết nối dữ liệu. Ngoài ra, chúng tôi cũng có thể mua iPod và truy cập Internet băng thông rộng tại khách sạn chỉ dành riêng cho người nước ngoài.
Hồi tháng một, chúng tôi được thông báo về một sự thay đổi lớn sắp diễn ra. "Lần tới các anh hãy đem theo điện thoại nhé", nữ nhân viên của Koryolink nhắc chúng tôi trước giờ máy bay cất cánh. Chỉ vài ngày sau, các nguyên tắc yêu cầu khách du lịch không được đem điện thoại di động vào Triều Tiên đã chính thức được gỡ bỏ.
Khi được hỏi về dịch vụ Internet di động, cô nhân viên của Koryolink lại đấu đảm bảo: "Sẽ không lâu nữa đâu".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét