dang ky ten mien mien phi,huong dan kiem tra ten miencủa Mai Nguyệt Anh và Phan Thị Tuyết (sinh viên năm hai ĐH Công nghiệp Hà Nội). Hai cô gái ngồi nhìn bảng giám sát các xe trên đường bằng định vị GPRS trong khi đợi quản lý phân công đưa đón học sinh. Nguyệt Anh cho hay, khi nghe con gái nói làm xe ôm, bố mẹ cô phản đối kịch liệt vì sợ vất vả, nguy hiểm.
"Bố mẹ ở quê nghĩ rằng em phải đứng ở đường mời khách đi xe và ra sức phản đối. Em phải giải thích rằng công việc chỉ là đưa các em nhỏ đi học rồi đến giờ đón về. Mất một thời gian sau, bố mẹ mới đồng ý cho em đi làm", Xuân kể.
Không chỉ người thân, bạn bè của Xuân cũng cho rằng làm xe ôm "thấp kém", "xấu" nên ra sức khuyên cô từ bỏ. Tuy nhiên, sau một thời gian, Xuân lại muốn gắn bó với công việc chở học sinh tới khi nào đi thực tập tốt nghiệp mới thôi. Theo Xuân, điều phụ huynh mong muốn nhất ở "chị xe ôm" là đưa em đi học đúng giờ. Ngoài ra, họ còn nhờ các chị tìm hiểu tâm tư, tình cảm của con em mình.
Khi có hợp đồng, quản lý sẽ giao cho các tài xế nữ như Xuân cáng đáng một học sinh. Nếu có xế bận thi, các nữ sinh còn lại sẽ được điều động trợ giúp. Với hợp đồng đưa đón học sinh, phụ huynh sẽ trả tiền theo tháng. Trên mỗi xe máy đều có đồng hồ tính km và cài đặt GPRS.
Trong suốt một tháng đưa đón, Xuân và khách hàng nhỏ tuổi của mình trở nên thân thiết. Cậu bé hay chuyện trò với Xuân về bạn bè, cả việc học trên lớp. Xuân kể, có lần chú bé được điểm thấp và không muốn về nhà. Xuân phải đưa đi ăn kem và khuyên bảo em trước khi đưa về. "Hôm ấy, phụ huynh thấy muộn nên gọi điện hỏi sao giờ hai chị em chưa về đến nhà. Lúc về, em phải nói với chị ấy rằng bé được điểm kém, chị đừng mắng cháu", Xuân nói.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét